Bấm play để nghe trực tuyến nếu máy hỗ trợ flash

Trong bóng tối tĩnh lờ, nhóm người đi lủi thủi và lần theo dấu nhau bằng những tiếng chân lệt xệt bùn đất. Bốn chiếc áo mưa đều cố ý một màu đen tuyền, lặng lẽ lẫn vào đêm. Vào đến phố, người đi đầu dừng lại, nói rít qua kẽ răng "Prey Veng. Bảo thằng cao kều kia đi cách ra, khỏi gây sự chú ý".

Người khổng lồ đi sau cùng áng chừng hiểu, tụt lại đằng sau một khoảng. Họ áp sát vào các bức tường nhà, chui đầu sâu trong lớp mũ nylon, tuồng như chiếc áo mưa là một thành luỹ rất đỗi an toàn. Những mái nhà Prey Veng chìm trong màn mưa đặc quánh, im lìm như chưa từng có sự sống. Ðến một khúc quanh tồi tàn, người đi đầu dừng lại vài giây định hướng rồi đi tiếp, mặt cúi gằm nhưng đôi mắt đảo liên tục quan sát. Một ngôi nhà hiện ra trước mặt, bẩn thỉu hệt những ngôi nhà khác trong phố nhưng dưới mái hiên rộng rãi trước nhà tụ tập một lũ người nằm ngồi vạ vật.Thấy có người đến, họ ngồi bật cả dậy, bu lấy chân đám khách lạ.
Truyện Ma Audio - Vong hồn trên những cánh đồng chết

Lũ người ngợm có vẻ khiến người thứ ba hơi rùng mình. Người này lùi lại một chút để tránh những thân hình rách rưới, những cái đầu nghẹo sang một bên đầy dớt dãi, những ánh mắt hoặc điên dại hoặc giận dữ. Họ im lặng như từ nấm mồ chui lên nhưng hết sức chăm chú nhìn những người mới đến. Người đi đầu vẻ không để ý, tiến thẳng vào trong ngõ rồi chui vào một cánh cửa nhỏ nằm bên tay trái. Một gã đàn ông đầu tóc rối bù đang ngủ gà gật trên chiếc sôpha rách thấy có tiếng động mở choàng mắt. "Cho hai phòng. Chế độ như mọi khi", vẫn người ban nãy lên tiếng. Gã kia trả lời bằng tiếng Việt rành rẽ "Tầng hai.Phòng cuối cùng".

Không ai bảo ai, họ tự động chui vào phòng của mình. Khi gã khổng lồ vừa đưa tay chốt cửa, người thứ ba vẫn để nguyên áo mưa, sụm xuống đất rên rỉ "Ôi mẹ ơi"...
Tải Về Máy
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook