Nhan Thất cũng đã từng tin vào tình yêu, nhưng không phải là tình yêu nam nữ mà là tình thân, thứ tình cảm ruột thịt không gì có thể thay thế . Đó là khi cha mẹ cô vẫn còn sống , khi cô vẫn còn được hưởng thụ thứ tình cảm gia đình ấm áp và sự cưng chiều của cha mẹ. Ba Nhan rất yêu thương người vợ và cô con gái duy nhất của mình , luôn coi họ như trân bảo cầm trên tay sợ vỡ ngậm trong miệng sợ tan. Nhưng niềm hạnh phúc ấy cũng giống như bong bóng xà phòng , đẹp mà lại quá mức ngắn ngủi.
Một ngày cuối tuần nắng đẹp khi cả gia đình hạnh phúc đi trên phố, Liên Y và con gái say sưa chọn những chiếc vòng tay trong một gian hàng cùng với ba Nhan trên tay đầy những túi xách và vẻ mặt cưng chiều nhìn hai người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Đối với bất kì người đàn ông nào có lẽ cũng sẽ cảm thấy rất phiền khi đi shopping với phụ nữ còn ông lại cảm thấy thật hạnh phúc khi chứng kiến hai gương mặt một lớn một nhỏ tràn đầy tươi cười hạnh phúc hướng ông nũng nịu. Đột nhiên một chiếc xe với tốc độ kinh người lao đến chỗ của Nhan Thất trong tiếng thét chói tai của người xung quanh . Liên Y hoảng loạn vội đẩy con gái tránh sang bên cạnh nhưng chiếc xe kia dường như cố ý tăng nhanh tốc độ.
Rầm!
Nhan Thất bị mẹ đẩy văng ra xa, tay chân va đập xuống nền đất cứng làm trày xước cả một mảng da thịt lớn nhưng cô bé không thấy đau. Cô chỉ biết mở to mắt ra tìm kiếm hình ảnh của cha mẹ ,và cho đến mãi sau này, hình ảnh ấy vẫn luôn quanh quẩn và ám ảnh cô trong những giấc mơ.
Chỉ thấy trên mặt đất lúc này là hình ảnh ba mẹ chìm trong vũng máu , ba Nhan vẫn còn dùng vòng tay của mình để bảo vệ vợ. Hai con mắt của Nhan Thất trừng lớn hết cỡ, đôi mắt vẫn luôn sáng lấp lánh giờ đây lại mờ mịt trống rỗng. Từng giọt lệ chảy xuống hai gò má bé bỏng trắng nõn, lướt qua cần cổ rồi nhỏ xuống nền đất. Từng giọt từng giọt như phản chiếu hình ảnh đẫm máu mà đau thương. Nhưng dường như cô bé vẫn chưa phát hiện ra điều đó , cô đang mãi chìm trong ý thức của chính mình. Nhan Thất thật sự không muốn tin. Không thể nào. Không thể nào . Đây nhất định là một giấc mơ thôi. Đôi mắt to tròn chớp nháy liên tục như cố gắng thay đổi sự thực tàn nhẫn. Nhan Thất muốn đến gần chỗ ba mẹ, nhưng tay chân cô lại bủn rủn vô lực ngay cả đứng lên cũng không thể. Người đi đường nhanh chóng xúm lại gọi xe cấp cứu, một số người nghĩ rằng cô bị hù sợ nên ngồi bên cạnh khuyên bảo.
" Cháu bé à đừng sợ"
"Khổ thân con bé, ba mẹ nó chỉ sợ .."
Nhan Thất cả kinh bật dậy trong cái nhìn lo lắng của mọi người xung quanh.
" Ba mẹ. Baba baba"
Cô bé chạy vụt đến chỗ ba mẹ của mình , nhìn hình ảnh hai người chìm trong vũng máu mà cả người lặng đi , khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm lệ tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng. Đúng vậy, là sợ hãi. Nhan Thất rất muốn vươn bàn tay nhỏ bé ôm thật chặt cha mẹ như họ vẫn ôm cô lúc sáng muốn nói thật to rằng
" Baba mama đừng ngủ nữa được không, Nhan nhi sẽ ngoan mà.. sẽ không nháo nữa ba mẹ đừng bỏ Nhan Nhi "
Nhưng cô bé không làm như vậy, cũng không thể nào hét lên bởi đôi tay run rẩy và cổ họng khản đặc. Cô bé sợ, thực sự rất sợ, sợ rằng chỉ cần chạm vào là họ sẽ biến mất ngay trước mắt cô. Tiếng còi xe cứu thương vang lên, Nhan Thất ngất đi trong tiếng kinh hô lo lắng của mọi người.
Ba Nhan mất .
Mẹ Nhan dù được bảo hộ trong ngực nhưng cũng mất qua nhiều máu mà qua đời.
Ngày hôm đó Nhan Thất tròn mười tuổi.
Ngày hôm đó cô mất đi gia đình.
Mãi mãi...



Nhan Thất tỉnh lại. Cô thấy mình nằm trên chiếc giường trắng tinh trong bệnh viện , trong không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng. Đau quá. Đầu cô đau quá . Ba mẹ. Những hình ảnh thảm khốc ngày đó chợt ùa về. Đôi bàn tay đan chặt của ba mẹ, còn cả chiếc váy trắng đã nhiễm đầy máu tươi. Đau quá. Đầu đau quá. Ba mẹ ơi con đau quá . Ba mẹ đang ở đâu. Nhan Thất hai tay ôm chặt đầu, mặt chôn vào đầu gối, không ngừng cố gắng gõ mạnh vào hai bên thái dương với mong muốn cơn đau sẽ giảm bớt . Hai tay vì vùng vẫy mà đánh rơi cốc nước đặt bên cạnh, tiếng vỡ choang vang vọng đặc biệt chói tai trong căn phòng nhỏ. Bác sĩ bên ngoài nghe thấy liền vọt vào trong phòng. Chạy đến bên cạnh còn có một ông lão trung niên khoảng 60 70 tuổi có vẻ tiều tụy, dáng người cao gầy mặc một bộ quần áo tôn trung sơn kiểu cũ. Lúc này trên khuôn mặt ông chỉ còn lại vẻ đau lòng và lo lắng hết mực , nhìn đứa cháu gái mà mình yêu thương như gan ruột đang chìm trong thống khổ , lòng chỉ thấy thương xót.
" Tiểu Thất của ông cháu làm sao vậy. Cháu đau ở đâu. Bác sĩ mau lại đây xem .Mau. Nhanh lên một chút "
Nhan Thất nghe thấy giọng nói quen thuộc nên vội ngẩng mặt lên
"Ông ơi. Ông ơi ba mẹ cháu đang ở đâu. Cháu muốn gặp ba mẹ. Dẫn cháu đi gặp ba mẹ "
Từng tiếng phát ra từ cổ họng khản đặc làm ông lão đau xót khôn nguôi. Dù bản thân không muốn con bé đau buồn nhưng thà đau một lần còn hơn là đau đớn mãi mãi. Ông lão chậm rãi mở miệng , âm thanh già nua dù không lớn nhưng đối với cô bé chính là giống như lời tuyên án tử hình
" Tiểu Thất . Ông biết cháu rất đau. Ông cũng rất đau rất đau. Nhưng hãy hứa với ông hãy kiên cường lên một chút . Nhất định phải kiên cường lên . Bây giờ hãy bình tĩnh mà nghe ông nói này "
Hai tay Nhan Thất nhanh chóng che kín tai mình
" Cháu không muốn nghe ,không muốn nghe . Ông hãy dẫn cháu đi tìm ba mẹ đi "
Nhan Thất không biết tại sao mình lại làm như vậy , chỉ là trái tim cô không ngừng nói rằng
".. Đừng nghe .. đừng nghe...tuyệt đối không được nghe "
Nhan Hoàng thấy thế, đau lòng không thôi nhưng vẫn cứng rắn kéo hai tay của cô bé ra, gằn từng chữ một
" Nhan Thất. Cháu nghe cho rõ đây, ba mẹ cháu đều đã chết rồi, chết trong vụ tai nạn. Họ sẽ không bao giờ sống lại được nữa "
Cả người Nhan Thất run rẩy, hai mắt mở to như đang tiêu hóa những lời của ông nội . Chết rồi. Chết rồi. Ba mẹ chết rồi . Vậy còn con, con phải làm sao đây.. phải làm sao đây. Hai mắt cô bé mông lung che kín một tầng hơi nước . Nhan Thất ngất đi , lại một lần nữa. Nhan Hoàng cả kinh vội túm lấy bác sĩ bên cạnh cho đến khi được xác định rằng Nhan Thất chỉ vì đau thương quá độ màngất đi thì mới lo lắng đi ra ngoài để chuẩn bị hậu sự cho hai đứa con.
Trong mơ Nhan Thất mơ thấy ba mẹ , thấy hình ảnh ba ôn hòa tuấn lãng, mẹ xinh đẹp dịu dàng trong làm váy trắng đang nắm tay nhau. Nhưng điều khiến cô bé sợ lại là việc họ quay lưng đi, đi về nơi xa có vầng sáng càng ngày càng mờ nhạt . Trong mơ, cô thấy mình thật nhỏ bé, không ngừng gào lớn tên của ba mẹ, chỉ là họ không hề dừng lại, không hề đứng lại dù chỉ một chút . Nước mắt tuôn rơi nhưng tất cả chỉ là ảo giác. Đúng vậy, họ đã đi rồi, bỏ mình mà đi. Trái tim nhỏ bé như quặn thắt lại , thân hình bé nhỏ đứng một mình trong bóng tối. Đôi tay ôm lấy đôi bờ vai như để giảm bớt đi nỗi sợ hãi trong tim...



Nhan Thất hôn mê. 2 ngày 3 đêm . Nhan
Search Engine: truyen teen hac bang,
1 2 3 ... 78 Sau »
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook