Lệ Chi Tâm nằm bất động trên giường lại thấy tay chân quơ loạn xạ ở khoảng không , miệng không ngừng kêu cứu mà bản thân chỉ rên ư ử trong miệng . Thoang thoảng bên tai nàng nghe thấy tiếng nói của 1 nam nhân và 1 nữ nhân .
- Ngọc Nhi , nàng ra ngoài đi .
Ngọc Nhi nũng nịu lắc tay hắn vẻ mặt hờn dỗi nói :
- Cung thân vương , nàng ta là ai ? Sao ngài lại đuổi thiếp đi ... ứ ừ ...
Hắn hôn lên má nàng dỗ ngọt :
- Ngoan , lần tới ta sẽ bù cho nàng .
- Ngài nhớ nha .
Ngọc Nhi đi ra ngoài khép cửa , hắn nhìn tiểu mỹ nhân đang rúc vào lồng ngực trần của hắn ngủ ngon lành liền mỉm cười :
- Mỹ nhân , nàng ở đâu lại nằm trong lòng ta thế này , nàng thật thơm ...
Hắn hít mùi hương thơm ngát nồng nàn tỏa ra từ người nàng , một mùi hương huyền bí làm hắn say mê , nàng nhăn mặt , có cái gì đó kêu inh ỏi bên tai zậy cà , nàng dơ tay đấm mạnh lên ngực hắn nói :
- Cái đồng hồ chết tiệt , có thôi kêu không hả ?
- Hự ... nàng dám đánh ta ...
Hắn ôm ngực chau mày , chỉ là cái đau chốc lát liền hết , nàng bật dậy hai tay chống lên ngực hắn nói to với vẻ tức giận :
- Cái đồng hồ chết tiệt , có yên cho tao ngủ không hả ?
Nàng làm hắn giật mình ngạc nhiên , bốn mắt nhìn nhau , ai đây ... một thằng con trai có mái tóc dài lãng tữ tới hông ... con trai ... trên giường của mình ... cô xô hắn ra lùi về sau đến cuối giường , chỉ tay về phía hắn lắp bắp ú ớ :
- Anh là ai ? Sao lại ở trong phòng của tôi .
Hắn thật sự không hiều nàng đang nói cái gì , cái gì mà giường của nàng , là nàng ở đâu nhảy lên giường của hắn thì có , mặc kệ ... nàng không trắng nhưng nhìn cũng xinh đẹp ... lại rất thơm , rất muốn ăn nàng , hắn mỉm cười chồm tới chỗ nàng :
- Mỹ nhân , nàng muốn ta cưng nên nhảy lên giường của ta phải không ? Được rồi , mau lại đây .
Nàng nổi điên dũi chân đạp hắn 1 cái tức giận hét lên :
- Cưng cái con mẹ nhà ngươi ... cút ... cái tên háo sắc này .
- A ... nàng dám đá vào chỗ đó của ta ... ah ... ah ...
Hắn ôm cái của nợ của hắn ngã ra giường , đau đớn lăn lộn sắc mặt tái nhợt như gần chết đi . Chi Tâm đứng dậy nhảy xuống giường , bây giờ nàng mới phát hiện chung quanh 1 khuôn phòng cổ kính đầy mùi son phấn , nhìn tới cái gương đồng , vẫn là cô với bộ pijama màu trắng , mẹ nó xuyên qua thật rồi . Cô nhìn người kia khóc không ra nước mắt ôm hạ bộ rên rỉ , cô trừng mắt bỏ đi .
Hắn nhăn nhó nhìn theo , dám đối với hắn như vậy chỉ có mình nàng , nữ nhân ... nàng sẽ phải trả giá cho chuyện này , hắn hét lên :
- Đứng lại đó cho ta .
Cửa mở , nàng lè lưỡi rồi nói :
- Bảo ta đứng lại là ta đứng à , mơ đi cưng .
- Đứng lại cho ta .
Hắn đau điếng cả người không di chuyển được , nhìn nàng khuất dần sau cánh cửa hắn tức không chịu được , đợi đấy ... chuyện này chưa song ở đây đâu .


Nàng nhìn xung quanh , nam nữ ân ái sờ mó , rót rượu nói cười vui vẻ , mặt mày nàng tối sầm , sao chỗ này quen dữ , đừng nói nơi đây là kỹ viện nha . Người ta nhìn nàng với ánh mắt thèm muốn , nàng hừ lạnh chen lấn chạy xuống lầu , phải ra khỏi nơi này đã .
Một mùi thơm downy lan tỏa lướt qua hắn , hắn buôn cô gái trong tay ra , xoay người túm lấy khuỷu tay nàng kéo lại , hắn luồng tay ôm lấy eo nàng , dán đôi môi lạnh lẽo của hắn lên môi nàng trong sự reo hò ngạc nhiên của mọi người xung quanh .
Chi Tâm hai mắt trợn tròn , cái quái gì thế này , nụ hôn đầu đời của mình vô duyên bị cướp thế này sao , nàng cắn lưỡi của hắn , hắn buôn nàng ra ôm miệng hít hà vài cái , trong miệng có chút mặn cư nhiên có máu , hắn đưa tay sờ lên lưỡi rồi đưa ra trước mặt nhìn , dám cắn ta ư , hắn trừng nàng sát khí bốc lên .
- Ngươi dám cắn bổn vương .
- Thì sao .
Nàng giận dữ trả lời , đưa tay tát hắn một cái < chát > rồi nói với vẻ mặt khinh bỉ , giận dữ :
- Ta không những cắn mà còn đánh ngươi nữa này , ngươi làm gì ta .
- Nhà ngươi dám đánh ta .
Hắn tức lên , hai tay nắm chặt lại hình nắm đấm , hắn còn chưa tiêu hóa song những gì vừa tới thì nàng đạp cho hắn một đạp ngã nhào , cả lưng và đầu đập vào ghế , nàng gào lên nhìn hắn như muốn xé xác :
- Nhà ngươi là cái thá gì mà ta không dám , con mẹ nhà ngươi ở đâu tự nhiên cướp đi nụ hôn đầu của ta , chết mẹ ngươi đi đồ thần kinh .
Hắn lần đầu tiên bị nữ nhân đánh , lần đầu tiên bị sỉ nhục như vậy , khá khen ột cái kỹ nữ , ngươi muốn chết , hắn ôm mặt đứng dậy run run chỉ tay về phía nàng , hai mắt giận dữ đỏ hoe căm phẫn nhìn nàng hét lên :
- Ngươi dám dùng chân đạp lên mặt bổn vương .
- Ha , tức cười , ngươi tự dưng hôn ta , ta chưa giết ngươi là may cho ngươi rồi .
Hắn đạp cái bàn ngã xuống làm mọi người sợ hãi , thân vương giận dữ ai dám cản , không khéo mất đầu như chơi , hắn quát thẳng vào mặt nàng :
- Chỉ là một kỹ nữ mà giả bộ thanh cao trong sạch , dám đối với ta vô lễ , ta giết chết ngươi .
Hắn thi triển khinh công tới chỗ nàng , bàn tay bóp cổ nàng , hắn nhìn nàng với bao giận dữ , hai mắt đỏ ngầu lên , nàng một tay nắm cổ tay hắn , tay còn lại đánh lên tay hắn , run rẩy thở một cách khó khăn , mặt mày nhăn lại :
- Khụ ... buôn ... tay ... ê ... ặc ... khụ khụ .
Mình sắp không thở nổi nữa rồi , người này mạnh quá , toàn thân mình không cử động nổi , khó thở quá .
Đám kỹ nữ la lên , run rẩy sợ hãi , đưa khăn che miệng , đám nam nhân dè chừng lùi lại mấy bước , cùng lúc đó một giọng nói từ trên lầu vọng xuống khiến mọi người quay sang nhìn , Cung thân vương đi xuống :
- Tuyết đệ , mau dừng tay .
Chuyện của hắn chưa giải quyết , nữ nhân này không thể chết được , hắn nhảy xuống đá tay Tuyết thân vương ra chắn trước mặt nàng nói với vẻ mặt nghiêm túc :
- Nàng không thể chết được , ta với nàng còn có chuyện chưa giải quyết xong .
Tuyết thân vương trừng hai mắt , giận run lên rặn ra từng chữ nhấn mạnh :
- Huynh ... tránh ... ra ... nếu không đừng trách ta .
Chưa bao giờ hắn bị sỉ nhục , bị xúc phạm như vậy , sao hắn có thể bỏ qua dễ dàng cho nàng , ngày hôm nay hắn phải giết chết nàng .
Chi Tâm ôm cổ thở gấp gáp , cô nuốt từng ngụm nước miếng loạng choạng như muốn ngã , mặt khó chịu nhìn qua , thấy hắn có ý định đi tới , cô dơ chân đạp lên mông người đang chắn ở trước mặt mình sau đó 36 kế chạy là thượng sách , côchạy về phía cửa .
Cái người kia mất thăng bằng ngã nhào lên người kia , môi dán môi trong sự im lặng của mọi người , cả hai cứng nhắc đen mặt , Cung thân vương hôn Tuyết thân vương , cả đời hôn nữ nhân giờ lại hôn nam nhân , hai người tách ra nôn thốc nôn tháo , run rẩy giận dữ , nàng/ngươi nhất định phải trả giá đắt cho chuyện này .


Chi Tâm tựa người vào tường thở hổn hển , mệt chết đi được , không biết hắn có đuổi theo không ta , cô thò đầu ra rồi quay trở vào thở phào nhẹ nhõm , không có ai đuổi theo hết , may quá . Mọi người nhìn cô chỉ chỉ trỏ trỏ :
- Con gái nhà ai lại mặc đồ ngủ chạy ra phố thế kia .
- Có khi nào đầu óc có vấn đề không .
- Suỵt , cẩn thận cô ta nghe thấy đấy .
Chi Tâm trừng mắt lớn tiếng :
- Mấy người nhìn cái gì ? Nhìn nữa tôi móc mắt các người .
Tất cả run lên chạy
1 2 3 ... 9 Sau »
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook