Lẽ ra, khi biết chắc một mai không còn nhưng sẽ giải thoát cho một người khác thì tâm trạng của nó phải là mừng vui, hạnh phúc. Nhất là với tâm trạng được chuẩn bị sẵn sàng đón nhận cái chết thanh thản, nhẹ nhàng… Nhưng, không, tới một lúc bất định, nó chỉ thấy nơi cổ họng mình niềm dư vị đắng chát.

Đọc truyện ngắn tình yêu Lời hứa cho chị… người em yêu:
Như bất kỳ ai sắp chết, nó cố gắng sắp xếp ngăn nắp cuộc sống của mình. Tuy nhiên, với một cuộc đời đơn giản, một công việc đơn giản, một lối sống đơn giản, một hoàn cảnh gia đình đơn giản, những mối quan hệ càng đơn giản hơn… việc sắp xếp dù chi li cũng không mất nhiều thời gian cho lắm. Nó vẫn còn dư dả một ít ngày giờ chờ đợi thời điểm chấm dứt.
Nó nhìn điện thoại, chần chừ một lúc rồi gọi điện cho An, tiếng tút dài làm lòng nó như thắt lại. Nó không hiểu An sẽ ra sao khi nó muốn chấm dứt tất cả, có lẽ sẽ là mừng vui bởi bên cạnh nó An đã quá mệt mỏi. Nó không cho An biết về bệnh tình của mình, nó sợ An sẽ buồn và lo lắng. An luôn vậy. Quan tâm đến người khác mà chẳng màng đến bản thân, một cô gái tốt và dĩ nhiên một kẻ sắp chết như Khang không thể so sánh được.
- Khang hả? – An nhẹ nhàng từ đầu dây bên kia
- Ừa! An rảnh không, ra chỗ cũ em cần nói với chị một chuyện.
- An rảnh mà! An sẽ ra! – Giọng An dịu dàng và đều đều
- Vậy thì ra nhanh nhé, Khang đợi An!

*********************
Câu chuyện của Khang

Tôi quen An, khi tôi học lớp 10. Chị ấy là một cô gái nổi bật, không phải quá xinh đẹp nhưng trong chị có một sức hút vô cùng kì diệu. Chị hơn tôi một tuổi, vì thế suy nghĩ của chị lớn hơn tôi cả kilomet, ấy vậy mà tôi vẫn thích chị. Chị hiền lành và hay cười. Tôi thích cách chị cầm lấy tay tôi vùng vằng đòi một cái gì đó, bởi vì khi ấy chị trở thành một con người hoàn toàn khác, trẻ con, đáng yêu giống như một chú mèo và tôi chỉ muốn dang tay ra ôm lấy che chở bảo vệ chị.Chị luôn coi tôi là một cậu em trai , điều đó khiến cho lòng tự trọng của một cậu nhóc như tôi bị tổn thương.Và bây giờ khi tôi đã 17 tuổi ( Cũng không nhiều nhặn gì nhưng cũng đủ để nhận thức được tình cảm) chị vẫn không không đồng ý làm bạn gái của tôi, chị chỉ ở bên cạnh tôi với tư cách một người chị gái.

Tôi bị bệnh.Căn bệnh quái ác bẩm sinh khiến cho tôi lúc nào cũng cảm thấy mình yếu ớt, vô dụng. Thích chị nhưng không thể bảo vệ chị, tôi chỉ biết dõi theo quan sát người con gái ấy. Những lúc buồn chị thường tựa vào vai tôi và nói “Khang à!Em có biết rằng bờ vai em rất rộng và ấm áp không?”- lúc đó tôi tôi chỉ cười và nhìn An.
Tôi biết chị thích Vũ – anh họ tôi. Anh là đội trưởng đội bóng rổ của trường,mạnh mẽ
và cương quyết, ở anh luôn toát ra một vẻ đẹp khiến cho bất kì ai cũng phải ngưỡng mộ. Nhưng An không bao giờ nói cho tôi biết, có lẽ chị sợ làm tôi tự ái.
Chỗ cũ mà tôi nói đến chính là một khoảng đất rộng dưới tán cây bằng lăng.Tôi thích ở nơi đó, thanh bình và yên tĩnh, hồi còn nhỏ, mỗi khi xét nghiệm, kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện xong tôi hay chạy tới đây, nằm trên đám cỏ mềm để ngắm bầu trời bao la qua tán cây băng lăng tím. Tôi yêu nơi này và không muốn để ai biết nó trừ chị.An thích đến đây và ngồi hát, chị hát và nắm lấy tay tôi rồi hét to “Khang!!!Chị yêu em cực, mãi là em trai tốt của chị nhé!”.Tôi bất động.Em trai , nghe thật đáng yêu nhưng tôi không hề thích danh xưng đó, không hề….

******************
Khang ngồi trên đám cỏ, và nhìn lên bầu trời. Hơn một tiếng vẫn chưa thấy An đến, nó cảm thấy hơi lo. Trái tim của nó bỗng cương tức, đặt tay lên lồng ngực, Khang lo sợ mình sẽ không còn mấy thời gian, nó rút điện thoai và gọi cho An.Vẫn là tiếng tút kéo dài, khiến nó mệt mỏi.Đầu dây bên kia bắt máy là giọng của một thanh niên.Rất quen.Dĩ nhiên đó không phải là An.
- Alo!!
- Anh là…
- Khang hả, anh Vũ đây, đến bệnh viện mau đi, An bị tai nạn, nguy cấp lắm- Vũ hét to trên điện thoại.
Tai nạn… chuyện này là thế nào.Ông trời đang trêu đùa với nó đấy ư.Nó sắp chết và chẳng nhẽ lại kéo theo người nó yêu. Mặc cho trái tim đang nhức nhối trong người, Khang chạy thật nhanh đến bệnh viện. Với nó lúc này An quan trọng hơn tất cả, để có thể cứa sống An, Khang nguyện sẽ hi sinh những ngày còn sót lại của mình.An sẽ sống, Khang tin chắc là như vậy.Nó chạy, rồi tiếp tục chạy,…
-An đâu? Anh Vũ, An đâu – Nó gào lên như điên loạn.
-Bình tĩnh đi Khang, An vẫn đang trong phòng cấp cứu – Bố của An nói.
- Bác ơi, chị…chị…không sao phải không bác?? – Khang cố gằn ra từng chữ trong cổ họng.
- Bác mong là như vậy! – Bố An đau khổ.
Không khí trùng xuống đến phát sợ, mọi ánh mắt đều hường vào căn phòng. Cửa bỗng mở, bác sĩ bước ra, Khang chạy đến cầm lấy tay bác sĩ :
- Chị ấy không sao chứ?
- Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng đôi mắt của cô ấy…
- Đôi mắt..mắt làm sao ạ? – Bố của An lo lắng.
- Có thể cô ấy sẽ không nhìn thấy gì nữa, khuôn mặt cô ấy có thể chỉnh sửa lại, như đôi mắt, rất khó để có thể thay, mà nếu thay thì bệnh viện cũng không có, anh và các cháu cần tìm một người tình nguyện hiến mắt cho cháu, tôi sẽ cố gắng phẫu thuật nếu có thể.
Đôi mắt của An đã hỏng ư? Làm sao chuyện đó lại xảy ra khi nó sắp phải ra đi chứ.Khi tỉnh dậy An sẽ không nhìn thấy nó, An sẽ lo sợ, làm gì có thể đau đớn hơn khi không còn nhìn thấy thế giới tươi đẹp khi mà chỉ trước đó một lúc ta đang ngắm nhìn nó, đnag dõi theo quan sát nó. Trái tim Khang như bị bóp nghẹt, sự lo lắng như dồn nén thành một khối nghẹn ứ trong cổ họng khó thốt thành câu.Khang quay nhìn ra bác trai, bác đang khóc.Anh Vũ gục đầu vào tường không nói gì cả.Tất cả mọi người đều đau khổ. Khang bước ra hành lang , rút điện thoại.Nó gọi cho mẹ.
-Gì vậy Khang?
- Mẹ à!Chị An bị…bị…tai nạn… – Khang đau khổ.
- Thật sao? – Mẹ Khang lo lắng.
- Chị ấy còn sống!… Mẹ à! Mẹ có thể cho con lấy đi đôi mắt của con trai mẹ để dành lại ánh sáng cho một người sẽ sống và còn sống không.
- …
- An không thể nhìn thấy gì nữa.Mẹ hãy cho con làm những việc con cảm thấy hạnh phúc, mẹ nhé!
-…
-Mẹ nhé!Trước khi chết còn cầ….n…
- Hãy làm điều mà con cho là đúng!Mẹ tự hào và hanh phúc khi ông trời đã cho con làm con trai của mẹ!Khang à, mẹ sẽ không trách con haymắng con đâu,cho dù con có làm gì thì mẹ vẫn mãi ủng hộ con- Giọng mẹ Khang nghẹn ngào, có lẽ bà đang khóc…
-Vậy thì…còn quyết định được rồi!…Con chào mẹ!!!

Khang bước vào phòng bác sĩ đã cấp cứu cho An.Bố An khi nghe nghe cậu nói xong về ước nguyện cuối cùng của mình, ông không nói gì chỉ nhìn Khang, chắc ông đang cảm thấy bàng hoàng trước cái tin Khang sắp chết hơn là Khang sẽ lấy mắt mình cho An. Còn Vũ, nỗi đâu đnag dày vò trong con người cậu, Khang nhờ cậu cậu chăm sóc cho An, mọi việc diễn ra quá nhanh khiên cho Vũ không biết đnag là thực hay là mơ.Mới năm tiếng trước cậu tưởng như tuyệt vọng khi nghe tin người cậu yêu đang trong cơn nguy cấp thì lúc này người em trai mà cậu yêu quý nhất cũng sắp ra đi, cậu bé con ngày nào giờ đã trưởng thành, cậu ấy mạnh mẽ hơn Vũ. Vũ nghĩ vậy. Vì người mình yêu, Khang nguyện hi sinh đôi mắt của mình, còn Vũ, vũ chỉ biết sợ,hèn nhát và thảm hại.
Bác sĩ đưa Khang vào phòng phẫu thuật.Bố An chạy theo chiếc xe đẩy và
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook