Thung Lũng Ma

Thung Lũng Ma

03.05.2015 / 16:02
4534 -
4.5 /5
Giới thiệu tác giả : Với bút pháp dung dị, lượng sự kiện vừa đủ cho mỗi truyện, gọn gàng, xúc tích, dễ gây rung động người đọc. Bằng kinh nghiệm tích lũy qua quá trình sáng tác. 12 tác phẩm truyện ngắn, truyện dài, tùy bút đã được xuất bản trước và sau 1975 đến nay, đã đưa Hồ Linh lên hàng ngũ người viết khoẻ, đều đặn mà cẩn trọng tại hải ngoại. Đó chính là cung cách, thái độ, suy nghĩ của một nhà văn thật sự tự trọng và tôn trọng người đọc. Tìm một tác giả và tác phẩm như Hồ Linh quả hiếm hoi.

Thế là cuối cùng Ma Cỏ đã thực sự xuất hiện tại Thung Lũng Hoa Vàng.

Trước đó, tuần báo Đông Phương đã thông báo với bà con đồng hương ở đây về ngày giờ nó ra đời ... Tiếc rằng ngày giờ này không phải là đúng sáu giờ của một ngày thứ sáu, mồng sáu trong tháng để nó có đủ ba con 6 tức 666, một dấu hiệu của ma quỷ!

Buổi văn nghệ chào mừng ngày ra đời của Ma Cỏ thực vui nhộn, thật thân tình, bao dung và cởi mở. Các quan khách, thân hữu đã đón tiếp nó như một đứa con, một đứa cháu yêu dấu, nhưng bất bình thường! Tiếng nhạc đệm cuối cùng chấm dứt, xa dần ... Quán trở nên vắng lặng một cách dị thường. Trời đã tối từ lúc nào khôn,g hay. Một tha^n hữu cuối cùng ra về bằng cửa sau, đã khẽ nói với tôi:

- Ông hại người ta rồi nhé ... Từ nay ai còn dám đi mua giầy ở chợ cũ nữa ... Không có tiền mua giầy mới, chỉ còn nước đi chân đất!

Tôi cười trừ ... rồi ngẩn người ra. Đến lúc tỉnh trí lại thì người bạn đã biến vào trời đêm. Ngoài bãi đậu xe chỉ còn ánh điện vàng vọt vương đầy...

Tôi quay trở lại quán, phụ với chị em Thanh Thủy dọn dẹp vì chương trình văn nghệ cuối tuần ở đây cũng sắp đến giờ khai mạc. Nhìn từng dẫy bàn trống, cái ồn ào đã lui đi để một khoảng trống thinh lặng bập bềnh, buồn vô cùng. Vừa cúi xuống nhặt mấy mảnh giấy lau tay, những chiếc xiên, muỗm vương vãi dưới đất, tôi vừa suy nghĩ về lời nói của bạn. Lời nói nửa như đùa, nửa như thực làm tôi bỗng băn khoăn. Tôi biết, thường mỗi lời nói của bạn đều khiến cho người nghe phải suy nghĩ. Thế ra, mình đã từng óan trách những con ma đói hành hạ người tỵ nạn, bây giờ chính mình lại dùng câu chuyện, lời văn để hành hạ nỗi cực khổ của kẻ khác ... của chính độc giả thương mến của mình mới đau chứ, những người đã không ngần ngại bỏ tiền bạc ra giúp mình, lại bị chính mình chơi xấu. Hóa cho nên mình cũng là một thứ ma cỏ rồi gì !!!

Mình là ma ư? Biết đâu đấy! Nhiều con ma, nhất là loại ma cà - rồng, chính nó không biết nó là ma mà ... ban ngày thì sinh hoạt như người thường, cũng đi làm ăn, kiếm "bob", nhất là lại có tài tán đào, chài kép hơn người thường rất nhiều. Nhưng về đêm, tới một giờ linh nào đó, nó trở thành ma, và làm những hành động của loài ma cỏ! Còn tôi ...

Tôi vội đứng lên, trước mạt kia, có một tấm gương lớn treo sẵn trên tường, trog bóng đêm mờ mờ của ngọn đèn xanh lét từ phía sân khấu hắt qua, tôi ngập ngừng xê dịch tấm thân mệt mỏi tới bên gương, lấm lét nhìn bóng mình: Chao ôi, may quá, trong gương vẫn hiển diện cái đầu bù, khuôn mặt hốc hác của cái thằng tôi ... Nhưng không sao, miễn là còn có bóng hình trong gương là may. Hú vía, tôi không phải là ma, hay ít ra là chưa biến thành ma là hạnh phúc rồi. Vì nếu tôi là ma, tôi đã chẳng có bóng hình hiển hiện trong gương kìa!

Trời về đêm, khí lạnh dâng tràn khắp nơi. Chào chị em cô chủ quá, gia đình tôi, vợ chồng con cái lủi thủi dắt nhau ra về. Ma Cỏ bán được không nhiều, vì khách đâu có bao nhgiêu, không trên một trăm người. Tuy nhiên, số tiền thu được hơn giá của những con Ma Cỏ đã bán được đi, vì nhiều thân hữu đã trả giá cái giá của chúng. Ông anh ruột đã mua một con một trăm đô la xanh!

Không có gì quạnh quẻ bằng khi trở về nhà sau một buổi tiệc vui, quá vui. Vợ chồng con cái chúng tôi vào căn động của Ma Cỏ, cái động được Quỳnh Giao đặt tên từ ngày Ma Cỏ được thai nghén, tối nay sao mà vắng lặng làm vậy. Tôi nghe thấy cả tiếng bước nhẹ trên thềm của thằng con út ra đứng đón chúng tôi bên cửa. Nó cũng làm thinh luôn. Đồ đạc dọn từ buổi ra mắt quăng bừa khắp nhà.

Cháu gái lớn ở nhà trông em khẽ hỏi:

- Xong rồi hả bố?

- Ừ.

- Bố có quay được videokông?

- Có chứ. Bố cũng đang định thử coi lại xem sao ... Chắc cũng chẳng đẹp gì, vì anh mày mới tập quay lần đầu.

Cả gia đình tôi ngồi quây quần trước TV. thằng con trai lớn điều khiển máy ... Những tiếng động u u vang lên rồi hình ảnh nhập nhòe hiện ra. Những rằn tối, sáng làm nhức mắt. Cuối cùng, hình ảnh ở quán Ngàn Phương cách đây mấy giờ đã hiện ra. Hình ảnh, âm thanh đều dở, nhưng có còn hơn không.

Những khuôn mặt thân quen đều đầy đủ, không thiếu một ai.

- Kìa có bà phù thủy ... Ai thế?

Đứa con gái lớn hỏi. Nhà tôi cười, hỏi lại:

- Con không nhận ra bà ta sao?

Bà phù thủy, với bộ đồ đen, chiếc mũ cũng đen, chóp nhọn và cao vút, có những chiếc tua vat vẻo, lượn qua lượn lại trước mặt. Một lúc khá lâu, các con tôi đều reo lên:

- A, biết rồi ... cô Quỳnh Giao ... Ha ha, đẹp dữ!

Ánh sáng của cuốn băng cũng lại không đêéu, lúc bật đèn pha lên thì sáng lòa, đôi khi khôn,g có thì cảnh vật lại mờ đi như chìm trong sương khói. Thỉnh thoảng vài khuôn mặt không quen hiện ra, nhà tôi lại hỏi:

- Ai kìa? Cô nào ngồi bên chị Trọng đẹp vậy?

- Cô Vân, bạn chị Trọng và Quỳnh Giao ... cũng có "job" giống như anh Tòng, Loan Officer.

Một chốc sau:

-Ai ngồi đầu bàn, phía ngoài , có bộ ria mép đó?

- Ông chủ tiệm may Thái's Tailor ...

- Ai ngồi bên Bác sĩ Phương Thúy?

- À, anh Trung.

Ánh đèn pha lại tắt, hình ảnh trở nên tối hẳn. Nhưng âm thanh vẫn ồn ào, người qua lại nhộn nhịp. Chị Trọng và Quỳnh Dao có mặt khắp nơi, từng bàn, từng bàn để bán Ma. Bà phù thủy đi bán Ma trong ngày lễ Các Linh Hồn (2) thì hợp cảnh vô cùng. Bóng áo đen của nàng thoăn thoắt, chốc chỗ này, lát chỗ khác ... tiền bạc trên tay cả xấp. Mấy đứa con tôi ngồi xem xít xa, khoái trá:

- Mai bố cho một chầu Pizza đi bố.

Tôi đáp ứng liền:

- Ừ ... được.

Bỗng nhà tôi lên tiếng, giật giọng:

- Kìa anh, ai kìa?

- Ai?

- Người mặc bộ áo phù thủy vừa đi ngang qua chỗ ông Nại.

- Thì Quỳnh Giao còn lảng vảng ở đây sau đêm Halloween mà thôi ...

Tôi nói giỡn cho vui vì thực sự lúc tôi nhìn lên thì cũng chỉ thấy có hình ảnh của Quỳnh Giao đang cúi xuống thối tiền ở gần bàn vợ chồng tôi.

Nhà tôi cãi:

- Không, rõ ràng thấy một cô nữa ... Chắc cô nào mới tới mà mình không hay.

- Đâu?

- Vừa thoáng đây mà.

Ánh đèn lại bật sáng vì Phương Thúy đã lên giới thiệu Lệ Thủy hát ...

Máy video lại lượn đi một vòng ... hai đứa tôi cố tìm kiếm cô phù thủy thứ hai, nhưng đâu có thấy ai ... vì làm gì có đến hai Quỳnh Giao?

Cuối cùng, buổi giới thiệu Ma Cỏ chấm dứt bằng mấy lời cảm tạ của tôi. Tiếng tôi nói nghe sao lạ hoắc! Chính mình không nhận ra tiếng mình mới kỳ chứ!

Cuốn băng thâu không tệ như lúc đầu tôi tưởng. Nhưng vì để tại một vị trí cố định, nên nhiều khi trên màn ảnh chỉ thấy một cái đầu to tướng của một vị khách ngồi trước ống kính.

Mấy bố con lại ngả thịt heo quay của Võ Sư Bão truyền tặng để đãi khách, nhưng còn dư khá nhiều, ra ăn tiếp, thực sự không phải là ăn tiếp ... vì trong lúc tiếp khách, vợ chồng tôi chưa ăn gì cả, nên bụng hiện
1 2 3 ... 21 Sau »
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook