Tên truyện: Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi
Tác giả: Hồng Phi Nhan
Thể loại: Truyện Ngôn Tình
Tóm tắt:
Truyện Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi của tác giả Hồng Phi Nhan thuộc thể loại truyện ngôn tình pha lẫn các tình tiết trinh thám làm truyện càng trở nên hấp dẫn.

Nhân vật nữ chính trong truyện phải tìm đến cái chết khi phát hiện ra người yêu mình cặp kè với một cô gái khác. Anh trai cô một người đàn ông quyền thế trong xã hội vì quá đau lòng trước cái chết của em mình mà quyết tìm hiểu rõ nguyên nhân sự việc.

Khi biết được danh tình cô gái phá hoại hạnh phúc cũng như cướp đoạt đi mạng sống em mình cũng là lúc cô gái đó đã lọt vào tay anh. Cơ hội đến rồi anh còn chờ đợi gì nữa!

Chương 1: Nguyên nhân

Giữa trưa mùa hè, gió hiu hiu thổi tới, bầu không khí tràn đầy mùi hương của hoa sơn chi, thấm vào ruột gan.

Lúc này, là giờ ngủ trưa của cô nhi viện, nên khắp nơi đều vô cùng yên tĩnh.

Cửa phòng ký túc xá, bị kéo ra một khe hở, một cái đầu nhỏ nhắn nhô từ bên trong ra ngoài thăm dò, là một cô gái nhỏ, bộ dạng khoảng chừng 10 tuổi, để đầu nấm vô cùng đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc, tròng mắt đen nhánh tỏa sáng, cô bé nhìn thấy bên ngoài không có ai, lặng lẽ đi ra, nhanh chóng xuyên qua sân trước, chạy tới sân sau.

Dưới tàng cây sơn chi, có một cậu bé gầy gò đang ngồi, đôi mắt xanh thăm thẳm, nước da xinh xắn giống như hoa, cậu bé cúi đầu, bộ dạng hình như có chút không vui.

Cô gái nhỏ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cậu, dùng sức hít một hơi, khoa trương kêu lên: “Oa…thơm quá.”

“Nghe nói có người muốn đến nhận nuôi một bé gái, nói không chừng em có cơ hội có thể rời khỏi đây.” Cậu bé nói xong, đôi mắt hơi buồn bã.

Cô gái nhỏ nhìn ra tâm tư của cậu, rất nghĩa khí vỗ vai cậu bé: “Anh yên tâm đi, nếu anh không được nhận nuôi trước, em sẽ ở cùng anh, đây là lời hứa của chúng ta…”

Sau khi cậu bé nghe xong, nở nụ cười vui vẻ, khuôn mặt giống như sương sớm, đẹp đến nổi làm cho tim người ta đập mạnh.

Trên đường đất lồi lõm bên ngoài viện, một chiếc xe màu đen dài loạng choạng từ xa chạy đến, dừng ở ngoài cửa.

Tài xế bước xuống mở cửa xe: “Thiếu gia, đã đến nơi.”

“Ừ…” Người bên trong xe lên tiếng, bước ra khỏi xe, là một thiếu niên khoảng chừng 17 tuổi, mặc áo sơ mi màu trắng, phía trên sống mũi là cặp kính mát màu trà, dáng người cao lớn rắn rỏi, tóc đen như mực tung bay tự nhiên, ngũ quan vô cùng đẹp đẽ, môi mỏng, mềm mại trơn bóng, quần áo đơn giản, nhưng không che giấu được sự cao quý.

Anh im lặng đi vào phía trong.

Trong đại sảnh.

Người thiếu niên tháo mắt kính xuống rồi tuỳ ý móc trước ngực, anh không chút để ý đến đứa bé đứng trước mặt anh, những đứa bé này là mang ra cho anh lựa chọn, ra sức mỉm cười với anh, từ một ý nghĩa nào đó mà nói, tôn nghiêm và kiêu ngạo lúc này đều không quan trọng, bọn chúng đang chờ được thương xót và cứu vớt, nếu được lựa chọn, sau này sẽ không cần phải chịu khổ.

Khi tầm mắt của anh vô tình lướt qua người một cô bé, thì bị dây chuyền hồ lô bạch ngọc trước ngực cô bé hấp dẫn, anh nhẹ nhàng cầm lấy, cuộn đến phần đuôi.

“Đây là của cô sao?” Anh mở miệng hỏi.

Cô bé nhìn anh trai xinh đẹp trước mắt, dùng sức gật đầu: “Vâng”. Cô bé không dám nói không phải, vì sợ nói, anh sẽ không chọn cô, thực ra cô đang nói dối, cái này là cô vừa mới nhặt được ngoài sân.

Thiếu niên im lặng một lúc, quay đầu nói với viện trưởng: “Chọn cô bé này.”

Trong mắt của những đứa trẻ khác đều là sự ghen tị, cô bé này đã trở thành người may mắn, cô bé sẽ được dẫn đi khỏi nơi đổ nát này.

Cô gái nhỏ đứng ở sân sau chơi đùa, sờ vào cổ, phía trên đã trống không: “A, không xong, dây chuyền của mình không thấy đâu nữa, nhất định là vừa rồi chạy quá nhanh nên đã làm rớt.”

Cô gái nhỏ vội vàng đứng dậy chạy về phía trước, vừa cúi đầu, vừa tìm kiếm mọi ngóc ngách, đột nhiên, cô đụng vào một bức tường thịt.

Cô theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn thấy một khuôn mặt đẹp đẽ, đôi mắt thâm thuý, giống như ngôi sao lóe sáng trên bầu trời, cô nghe tim mình đập rất nhanh, chỉ ngẩn người nhìn anh, quên cả hô hấp.

Nhìn cô gái nhỏ thô lỗ lao vào trong lòng anh này, khóe miệng anh không khỏi cong lên, đây là sau khi ba mẹ anh qua đời, lần đầu tiên anh cười, anh đưa tay xoa tóc cô: “Đừng chạy lung tung, phải cẩn thận…”

Viện trưởng kéo cô ra, gấp giọng giải thích với anh: “Thật xin lỗi, trẻ con không hiểu chuyện, cậu đừng trách nó.”

“Không sao!” Bên cạnh anh dắt theo cô bé được chọn, đi ra ngoài.

Cô gái nhỏ nhìn theo bóng lưng của anh, cho đến khi mất hút mới thôi, một khắc rung động vừa rồi, còn sót lại ở đáy lòng cô, cùng cô lớn lên.

Chương 2: Cô đáng giá bao nhiêu tiền!

Ban đêm, trăng lạnh như nước.

Trong phòng khách nhỏ bố trí vô cùng ấm áp, xô pha màu vàng nhạt cùng với giấy dán tường hoa nhỏ màu trắng tạo nên không gian nữ tính lịch sự và nho nhã.

Lúc này, trên xô pha có một cô gái đang ngồi, khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ, mái tóc đen dài đến eo, giống như một loại tơ lụa hảo hạng, trên người mặc bộ đồ ngủ màu tím, làn da vốn đã trắng, lúc này càng tôn lên vẻ mịn màng.

Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông quỳ gối trước mặt, cố giữ vững hơi thở.

Dần dần, trong đôi mắt xinh đẹp mờ mịt sương mù: “Anh nói lại lần nữa xem?”

Giọng nói rất nhẹ, giống như khẽ đụng sẽ vỡ tan.

Nguỵ Thu Hàn cúi đầu, áy náy không dám nhìn thẳng vào mặt cô, hai tay rủ xuống hai bên hông, nắm chặt thành quyền, giống như muốn đâm thủng vào da thịt: “Xin lỗi tiểu Tịch, kiếp này, chỉ có một lần này, xin em hãy giúp anh, được không?”

Nước mắt của Mặc Tiểu Tịch nhẹ nhàng lăn qua hai má, lách tách, không tiếng động rơi xuống trên mu bàn tay, hết giọt này đến giọt khác lạnh thấu lòng cô.

Giống như có một thứ gì đó, đang từ từ vỡ vụn.

Bầu không khí, đã giảm xuống mức đóng băng.

Cô ngẩng đầu lên, cố gắng hít một hơi thật sâu, hỏi dò: “Nếu em nói, em không giúp anh.”

Nguỵ Thu Hàn đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên một chút tàn nhẫn: “Em nhất định phải giúp anh, mấy năm qua, anh tạo điều kiện cho em ra nước ngoài du học, mua nhà cửa cho em, chẳng lẽ em thật sự nhẫn tâm trơ mắt nhìn Nguỵ thị bị sụp đổ sao? Nếu em thật lòng yêu anh, em nhất định phải giúp anh, xem như là trả nợ cho bản thân.”

“Trả nợ!” Giống như một tảng đá khổng lồ từ trên cao rớt xuống, cô đã bị đập tan từng mảnh, Mặc Tiểu Tịch ngẩn người ngồi đó, vốn muốn đánh anh, muốn hỏi ngược lại anh, anh có thật lòng yêu cô hay không, nhưng lúc này điều đó đã không còn tác dụng nữa, khi tình yêu trở thành một món nợ cần phải trả, thì cô còn gì để nói.

Cô nghĩ đến ngày mai cô sẽ kết hôn với anh, nghĩ đến chiếc áo cô dâu trắng như tuyết đang treo ở trong phòng ngủ, phía trên phủ đầy ren mà cô hằng mơ mộng, còn có tình yêu.

Không khí xung quanh trở nên mỏng manh, hô hấp có chút khó khăn.

“Tiểu Tịch…” Nguỵ Thu Hàn cẩn thận gọi tên cô, bởi vì cô trong suốt giống như sắp biến mất, anh muốn bắt lấy, lại sợ sau khi đụng vào, cô sẽ giống như bọt biển tan đi.

Thật lâu sau đó…

“Bao nhiêu tiền?” Mặc Tiểu Tịch đột nhiên nở nụ cười, vẻ thuần khiết đẹp đẽ làm cho người ta sợ hãi.

“…”

“Nói, là buôn bán cơ mật, không
1 2 3 ... 111 Sau »
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook