Đồ Heo Cô Chết Với Tôi

Đồ Heo Cô Chết Với Tôi

27.04.2015 / 13:53
6829 -
4.5 /5
Có đi không thì bảo ?

Mẹ tôi lại hét lên , nhưng lần này là với cái tần suất volume rất chi là lớn .

- Vâng vâng ! con đi liền .

Tôi đành phải bỏ hộp kem vào thùng rác nhưng không phải là do mẹ tôi nói mà thành ra ăn mất ngon mà chỉ vì tôi ăn xong rồi . Vất xong thì vội vội vàng vàng cầm cặp sách và chạy vào phòng chứ không mà ở lại thì cũng phải vào nhà thương vì thủng màng nhĩ mất thôi .

***
Sau khi thay xong bộ đồ đi học thì tôi đi ra phòng bếp một cách ngạo nghễ mà nếu theo từ ngữ diễn tả thì là cái thế : “không sợ trời , không sợ đất ”

- Ú , lại đây ngồi . Mẹ có chuyện nói với con

Mẹ tôi gọi tôi lại ghế ngồi trong khi tôi đang đi xăm xoi thử các món ăn của buổi tối .
- Chuyện gì hả mẹ ? Món canh chua của mẹ con quá

Tôi vừa chép miệng vừa nói . Rồi đi lại ghế ngồi cho mẹ yên tâm .

- Dì Hoa tuần sau sẽ sang Mĩ ở với chồng .

- Thật hả mẹ ? thế thì vui cho dì quá .

- Đấy ! chuyện đó . Mai nhà mình ra Hà Nội để tiễn dì .

- Yeah !!! Sướng quá . Một cảm giác thật yomost .

Tôi đứng dậy hét lên một cách thích thú nhất có thể

- Nhưng lần này ..

Mẹ tôi nói một cách ấp úng

- Lần này sao hả mẹ ?

Tôi hỏi mẹ với sự phấn khích .

- Con sẽ ra ở đó luôn .

- Mẹ nói gì ?

Tôi hoảng hốt hỏi mẹ .

- Thì là vì dì sang Mĩ , mà cái nhà dì thì lại là nhà thờ tổ tiên nữa . Dì đi thì không có ai hương khói cho ông bà cả . Trong nhà chỉ có con là đủ lớn để sống tự lập chứ mấy con bé toàn mới lớp 5 6 thì không ở được . Nên bố mẹ quyết định cho con ra ở ngoài nhà dì luôn , vừa tập cho con tự lập , lại giúp cho con hiểu được cuộc sống bên ngoài .

Mẹ tôi nói 1 tràng thật dài ơi là dài và vô cùng nhẹ nhàng , tôi đảm bảo 16 năm nay chưa bao giờ mẹ nói một cách dễ nghe như thế nhưng mà sao tôi lại nghe thì như sét đánh bên tai .
Chấp nhận sự thật

Vâng ! chính xác là tâm trạng của tôi giờ rất chi là lộn xộn và bừa bộn .

- Mẹ trêu con à ?

Tôi ái ngại hỏi mẹ

- Ơ hay cái con này , mẹ đâu rảnh thời gian mà nói chơi đâu .

Mẹ nhìn tôi một cách ngạc nhiên .

- Mẹ ơi là mẹ ! sao mẹ lại nỡ để đứa con gái này của mẹ đi chứ .

Tôi khóc lóc một cách thảm thiết nhất . Mà nếu tôi chắc rằng nếu ai ở cái vị trí của tôi thì cũng thế mà thôi , sợ rằng trường hợp gặp người yếu đuối thì cũng nhảy lầu tự tử chứ đừng nói là khóc lóc như tôi . Một con bé suốt ngày chỉ biết ăn , ngủ , chơi bời rồi học hành như tôi thì làm sao có thể tự lập được chứ ? Thật là ông trời xử ác với người hiền quá ( hiền chết liền u_U )

- Thì bắt buộc mà , mà con phải lấy làm vinh hạnh chứ .

Mẹ lại rắc muối vào tim tôi .

- Vinh hạnh , vinh hạnh cái con khỉ mốc ý . Con không cần .

Tôi lè lưỡi , trợn mắt nhìn mẹ

- Ú ! mẹ dạy con như thế hả ? Đã bảo là đi là phải đi .

Mẹ tôi hình như cũng đã bực mình .

- AAAAAAAAAAAAAA.

Tôi hét lên thật to cho cái cuộc đời bất công này . Mẹ đã nói , lệnh đã được ban ra và tôi phải thực hiện theo mà thôi , không được nói nhiều và cũng không được đưa ra ý kiến .

- Lắm chuyện , ra bảo ba và ăn cơm mau .

Mẹ tôi ra lệnh

Và tôi đành ngậm ngùi làm theo . Tuy là bị **** bị nói thì tôi xem là chuyện bình thường nhưng những chuyện như thế này thì tôi không thể nào mà cho qua được . Ở nhà này , mẹ tôi là sư tử , là vua nên phải phục tùng không được chống đối . Còn nếu mà hó hé hay ********* thì mẹ tôi sẽ bắn bỏ , không thì cũng đem ra Côn Đảo cho ở với khỉ mất .

Nhưng mà mẹ vừa nhắc tới bố , đúng rồi bố tôi , bố tôi sẽ là vị cứu tinh cho cuộc đời đen tối của tôi .

- Bố ơi bố .

Tôi gọi bố bằng giọng nói ngọt như mía – không phải , phải nói là ngọt hơn mía nữa .

- Chuyện gì khiến con gái bố ăn nói giết người thế ?

- Con phải ở nhà dì Hoa thật hả bố ?

Tôi la liếm lại bóp vai cho bố và hỏi thăm dò

- Ừ .

Bố tôi trả lời một cách thản nhiên .

- Bố , con muốn nhờ bố một việc được không ?

Tôi quay lại ngồi đối diện với bố và nói một cách hết sức là nghiêm túc .

- Xin mẹ cho con ở nhà hả ?

Bố nói cư như đi guốc trong bụng tôi vậy

- Vâng ạ !

- Không được , chuyện gì tôi cũng có thể giúp nhưng chuyện này thì không được .

- Bố ơi bố à , con yêu bố nhất quả đất , bố đừng bắt con phải rời xa bố mẹ .

Tôi đành phải dùng chiêu năn nỉ ỉ ôi khóc lóc .

- Không được .

- Mẹ bảo con gọi bố vào ăn cơm

Tôi chán nản thông báo cho bố rồi quay phắt đi vào phòng bếp

*****

Bữa ăn tối diễn ra một cách nặng nề , chẳng ai nói với ai câu nào . Vì đơn giản là tôi có nói đâu mà bố mẹ tôi có chuyện để tám .

- Thôi để má rửa chén bát cho , lên phòng ngồi . Tí qua nhà con Lan mà chia tay chia chân với nó . Mai đi rồi đó .

Mẹ tôi nói và nhìn tôi với vẻ đầy thông cảm

Nếu như bình thường được miễn rữa chén bát thì tôi sẽ hét lên rồi nhảy nhót như 1 con điên , nhưng giờ thì tâm trạng tôi đang buồn vô cùng nên cũng chẳng có hứng mà đả động đến nữa .

Câu chuyện với con Milu

Chán nản về cuộc đời , tôi chẳng thèm nói bố mẹ một câu mà liền đi bộ sang nhà con Lan để tâm sự .

- Gâu gâu .

Tiếng con Milu nhà bà Mai sủa liên tục , mà nguyên nhân là tại tôi vì tôi vừa thuận chân đá viên đá to tướng vào người nó

- Sủa hoài , tao cầy giờ .

Tôi trợn mắt nhìn con chó mà nói

- Gâu gâu

- Mày muốn chết hay sao hả ? thích chết này

Tôi vừa nói vừa lấy viên đá dưới chân ném nó .

- Gâu gâu

Lần này con chó sủa lớn hơn rất nhiều , tuy chỉ nhỏ nhỏ nhưng con Milu sủa rất chi là lớn . Tôi lúc nào buồn cũng trêu để cho nó sủa oang oang mới chịu thôi , với lại được cái nó thông minh nữa nên càng làm tôi thấy thích thú .

Và cứ thế , tôi đứng ném đá và nói chuyện , trợn mắt còn con chó thì ngày càng sủa nhiều hơn nhưng không là gì được tôi vì nó đã bị xích lại.

Nhưng mà tức nước thì vỡ bờ , có lẽ vì con chó tức tôi quá mà nó đã làm đứt dây xích.

- AAAAAAAAA . Milu ,mày không được cắn tau .

Tôi vừa hét vừa chạy thật nhanh chứ nếu không con chó sẽ cắn chết mất .

Chạy một tí thì đến nhà con Lan , nhưng khổ nỗi là con chó thì vẫn đuổi theo mà cửa nhà con Lan thì lại đóng .

- Lan ơi !!! Ra mở cửa cho tau .

Tôi vừa chạy vừa kêu rồi nhảy lên cái cây trước nhà con Lan .

- Ok ok .

Tiếng nói chua lét như chanh của con bạn hét lên từ trong nhà .

- Gâu gâu

Con chó vẫn thật là dai quá . Cứ đứng hoài ở dưới gốc cây mà sủa , chắc có lẽ vì nó thù tôi nên nói mới đứng mãi như thế .

- Mày làm gì ở trên đó vậy ha ha ?

Con Lan vừa mở cổng vừa cười một cách sảng khoái

- Tổ cha mày , nhìn tau thế này mà cười à ?

Tôi mệt mỏi vì phải bám lấy cái cây để tránh con chó . Còn nó thì lại nhìn rồi cười , thế có tức không chứ lị .

- Milu , đi chỗ khác chơi .

Con Lan ngồi xuống vuốt ve con chó rồi vỗ về

Và con chó đi thật , đúng là mấy đứa yêu động vật thật là hay quá . Tôi nhìn con chó chạy đi mà lòng thầm cám ơn con Lan biết bao . Có lẽ sau này tôi cũng phải cố gắng đối xử tốt với động vật mới được ( có mà giết thì có =)) )

Rồi tôi nhảy xuống và đi vào nhà con Lan một cách hùng dũng chứ không như hồi nãy vừa chạy vừa nhìn con chó một cách sợ hãi nữa . Gì chứ Ú tôi đây không hề biết sợ ai cả ( vừa sợ chó xong )

- Mày làm gì mà bị chó đuổi thế con kia .

Lan quay sang hỏi tôi một cách tò mò

- Chỉ là sự cố thôi mà . Mà hôm nay tau xui quá mày
1 2 3 ... 38 Sau »
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook