Anh ở đâu, người em yêu nhất?

Anh ở đâu, người em yêu nhất?

25.12.2015 / 23:00
864 -
4.5 /5
chợt nghĩ,một lúc nào đó anh yêu một người con gái khác thì sẽ chẳng còn thời gian dành cho cô để đọc  sách thế này nữa. Và điều đó khiến cô thấy có 1 nỗi buồn phảng phất len lỏi.
-Sau này anh có người yêu,thì mọi việc như thế này sẽ kết thúc nhỉ.
-Sau này cô có người yêu,có khi cô lại không có thời gian cho ông anh này  ấy chứ.
-Còn lâu em mới có người yêu. Cô lại cười.
-Vậy thì anh cô lại khổ rồi.
-Khổ vì điều gì nào?
-Thì vẫn phải đọc cho cô nghe chứ sao. Nếu cô có người yêu rồi thì cô cũng  làm gì có thời gian mà đến nghe anh đọc truyện.
-Cũng chưa biết được. Nhỡ sau này có rồi nhưng vẫn thích được nghe cái ồm ồm ấy của anh thì sao.
Anh nhìn cô lườm lườm và cô thì chỉ biết cười ngặt nghẽo.
Thời gian cứ trôi đi,mỗi ngày ở bên cô anh lại cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ cô mang lại. Anh lại thấy cuộc sống này thật thú vị. Cô nhen nhóm cho anh những niềm vui không thể nói lên thành lời. Chúng cứ hình thành trong anh ,anh không còn muốn giới thiệu cô cho bất kỳ một người con trai nào nữa. Anh bắt đầu nhớ cô, nỗi nhớ này không giống như một thói quen nữa. Chúng bắt đầu có hương vị của tình yêu .Điều mà anh không thể nào định nghĩa nổi. Anh muốn dẹp bỏ những ý nghĩa đó ,những nỗi nhớ đó. Nhưng anh không làm được. Anh sẽ không thể nào làm nổi việc gì nếu như anh không được nhìn thấy cô, không được gặp cô. Anh bắt đầu bỏ được thói quen tụ tập bạn bè chỉ để có thời gian dành cho cô nhiều hơn. Anh cũng bỏ được thú vui của mình để được đi bên cạnh cô. Một thứ tình cảm lạ xuất hiện nhưng anh luôn cố muốn lờ nó đi…

Cô cũng bắt đầu nhớ anh, nhưng cô không bao giờ chủ động gọi cho anh. Cô sẽ im lặng,nếu như anh không gọi thì cô cũng sẽ để yên như vậy để những cảm xúc kia tan dần đi.
Cô yêu quý anh đến mức cô trân trọng thứ tình cảm này và luôn sợ mất. Cô muốn nó là mãi mãi.  Cô sợ tình yêu. Tình yêu đến thật kỳ diệu nhưng cô không dám chắc sẽ giữ nổi nó mãi mãi. Nếu cô đánh mất một người anh trai như thế,cô sẽ phải tiếc nuối. Và cô không muốn mình sẽ phải hối hận. Cô vẫn vui mỗi ngày vì cô có anh.
-Chúng ta  chơi một trò chơi nhé?
-Gì vậy?
-Mỗi người sẽ được hỏi một lần và người kia trả lời thật.
-Từ trước đến giờ có bao giờ anh không nói thật khi cô hỏi anh đâu! Hay là Cô không trả lời thật khi anh hỏi!
-Luật của trò chơi  là thế.
-Rồi!
-Thế anh hỏi trước đi.
-Điều gì khiến cô thấy vui nhất trong giai đoạn này!
-Ngồi sau xe anh.
-Đến lượt cô.
-Có khi nào anh nghĩ em thích anh không?
-Có nhưng sau đó lại không nghĩ thế.
-Đến lượt anh.
-Theo em thì lúc này anh muốn gì?
-Có thể là anh muốn bình yên và phát triển sự nghiệp.
-Tốt.Trò chơi đã kết thúc.
-Ai đưa ra cái luật đó.Chỉ là trò chơi thôi mà,anh không cần phải nghiêm trọng như vậy.Anh có vẻ hơi  loạn nhịp khi em hỏi thế nhỉ?
Anh cười vang.
-Cười để che giấu điều gì hả?
-Ngồi đấy mà tưởng tượng.
-…
Sau trò chơi đó,cô biết thứ  cảm xúc chợt xuất hiện kia sẽ không nên tồn tại. Bởi vì cô sợ mất anh hơn bao giờ hết. Cô lại trở lại là cô em gái hay nũng nịu bé bỏng của anh.  Còn anh thì vẫn luôn là một người anh tinh tế đi bên cạnh cô. Có lẽ cô đã nghĩ đúng,trái tim anh cũng chưa sẵn sàng đón mở  một tình yêu mới sau sự tan vỡ kia. Và cô cũng vậy. Hãy để vết thương lành , hãy để những rung động ấy chỉ là một sự ngộ nhận. Cô đã sẵn sàng và cũng không muốn thay đổi điều gì nữa.
Thời gian vẫn cứ trôi đi, anh lại cảm nhận tâm hồn cô nhiều hơn,hiểu được cô sâu sắc hơn, trái tim anh dần dần bị chinh phục bởi tâm hồn dịu dàng ấy. Nhưng anh vẫn cố giấu những thứ cảm xúc đó,cố xây cho mình một bức tường thành kiên cố.  Có lúc anh nhìn cô tò mò không hiểu phía sau vẻ ngây thơ kia liệu cô có biết được rằng anh đang dần  yêu cô không. Có lần anh đã muốn được chạm đến đôi môi cô,anh muốn được lướt qua đôi môi ấy dù chỉ là rất khẽ. Nhưng anh vẫn luôn cố kìm lòng lại,vẫn tự mình ngăn cản những ý nghĩ đó cho tới khi anh không thể tiếp tục ngăn cản trái tim mình nữa…
Anh đã suy nghĩ rất nhiều, đã mất rất nhiều thời gian để nghĩ về mối quan hệ sau này. Anh thật sự có ý định nghiêm túc và lâu dài với cô. Cô có thể không đẹp bằng nhiều người con gái khác đang vây lấy anh. Nhưng trái tim cô ,tâm hồn cô đẹp . Sau những mối tình tan vỡ anh hiểu rằng cái đẹp bề ngoài thôi chưa đủ, một tâm hồn đẹp mới là điều không dễ  kiếm tìm.
Trước ngày cô đi xa dài ngày ,anh đã muốn gác tất cả việc của mình lại để anh có thời gian ở bên cô nhiều hơn. Anh sợ những ngày dài cô đi sang một đất nước khác, anh sẽ nhớ cô không chịu nổi,anh sợ mất đi cảm giác vui vẻ mỗi khi ở bên cô.
Tách Hồng Táo Trà vẫn còn ấm nóng, cô vẫn lấy thìa múc lên những trái táo đút vào miệng anh rồi cười nghịch ngợm. Tay anh vẫn cầm cuốn truyện đang đọc dở, đôi mắt anh dịu dàng nhìn cô và đưa tay kéo cô về phía anh.  Cô không chống cự, cô chỉ tỏ ra một chút ngỡ ngàng nhưng sau đó cô cũng dường như muốn được gần anh hơn. Cô áp má mình vào má anh, hít thứ hương thơm ở cổ anh thật khẽ để anh không phát hiện ra. Môi tìm môi giống như một điều tất yếu cần phải xảy ra. Cô cũng để như vậy như chính ý muốn của cô lúc này.
Cô thì thầm vào tai anh :  – Anh có còn muốn gặp em nữa không?
-Sao em lại hỏi thế?
-Vì em nhớ có lần em nói là nếu em có cảm giác yêu anh thì em sẽ không gặp anh nữa. Em sẽ đi khỏi anh đến khi nào tình cảm đó biến mất.
-Ngốc ạ. Em không  cảm nhận được tình cảm của anh sao?
-Một chút. Nhưng em cũng không dám khẳng định. Anh còn nhớ trò chơi nói thật đó không?
-Vậy ra là em đã dối anh điều gì sao?
-Đó là cảm xúc mà em không dám đặt tên. Và điều em lo sợ hơn cả là em sợ mất anh nếu như em yêu anh.
-Cô bé ngốc của tôi. Cảm xúc của anh cũng xuất hiện những ngày gần đây.Anh đã cố giữ nó lại trong lòng. Nhưng rồi anh đã không làm được. Em mang đến cho anh những niềm vui mỗi ngày,mỗi ngày một chút ,cứ như vậy chúng gom lại khiến anh thấy cuộc sống này thật ý nghĩa khi có em ở bên cạnh. Vì thế anh sẽ không kìm lòng mình nữa. Anh phải để cho mình được sống với điều mà con tim mong muốn.
-Anh có nghĩ là một ngày nào đó anh sẽ chán em không?
-Cả hai chúng ta đều biết cách làm cho nhau vui. Anh nghĩ là sẽ chẳng bao giờ chúng ta chán nhau được đâu.
Những ngày cô đi xa thành phố,những cuộc gọi kéo dài hàng tiếng cũng không khỏa lấp được nỗi nhớ mong cô dành cho anh. Nỗi nhớ ngày một dầy lên,cô chỉ mong từng ngày trôi qua nhanh để được về gặp anh . Anh thì ở nhà luôn cố gắng hoàn thành sớm công việc để được online với cô. Họ nói chuyện suốt đêm ,không ai muốn ngủ. Anh sợ cô mệt nên nhất định bắt cô ngủ sớm nếu không cô sẽ không có sức đón nhận một ngày mới đến.
Điện thoại của cô hết pin và không sạc được,anh ngồi bên bàn phím chờ cô .Chờ mãi không thấy anh nhắn cho cô một tin:
“Nếu lúc nào đó em tỉnh giấc mà online thi buzz anh nhé!
Anh để máy tính chạy! không biết làm cách nào để có thể liên lạc đc với em! “Một vòng trái đất”!”
Từng ngày trôi qua, cô vẫn vui với tình yêu mới đó nhưng cô cũng suy nghĩ về điều này. Điều cô sợ nhất giờ đây cô thậm chí không dám nghĩ tới nữa. Nỗi nhớ trong cô cứ nhân lên theo cấp số nhân. Còn anh thì hỏi cô rằng nỗi nhớ 5 ngày sẽ nhân gấp 5 lần hay gấp 100 lần?. Anh
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook